quán trọ đêm đông

- Hiền Hoà
  • 0
Aa
Phông chữ
Nền
Chữ
Thêm thông tin
  • Tác giả :Hiền Hoà
  • Người đăng :Hoàng Minh Ngọc
  • Ngày đăng :13/09/2025 14:55:00
  • Lượt xem :644
  • Tone chính :Em
  • Chuyên mục :mùa giáng sinh
  • Điệu bài hát :Valse
  • CtrlPIn bài hát
  • CtrlThăng 1/2 note
  • CtrlGiáng 1/2 note
  • CtrlTăng 1 font size
  • Ctrlgiảm 1 font size

1. Tuyết rơi [ Em ] nhiều, từng cơn gió [ B ] rét, xé nát tâm [ D ] can hai người lữ [ Em ] hành. Thành Bê - [ D ] lem không ai tiếp [ Am ] đón, vì lòng bon [ C ] chen, bao nhiêu toan [ G ] tính. Chúa yêu con [ D ] người, bỏ chốn thiên [ G ] cung sao người ngoảnh [ D ] mặt, còn mãi vô [ Em ] tâm?

ĐK. Tình thương của [ Em ] Chúa, ôi quá bao [ Am ] la, mà sao con [ D ] nỡ, vô tâm không nhận [ B ] ra? Trong tiết đông [ D ] lạnh, hai người lặng [ Am ] lẽ, tìm đâu ra [ Bm ] chốn sinh Con Chúa [ Em ] Trời?

2. Ngước trông [ Em ] tìm, đồng hoang xơ [ B ] xác, để trú qua [ D ] đêm, hang lừa giá [ Em ] lạnh. Thành Bê - [ D ] lem, kinh đô xưa [ Am ] đó, giờ lại quay [ C ] lưng khi Con Thiên [ G ] Chúa đến trong cõi [ D ] trần, chẳng chốn nương [ G ] thân, bao người khước [ D ] từ, còn mãi vô [ Em ] tâm.

Tải về file nhạc
Bấm vào hình bên cạnh để mở file pdf hoặc tải về trên máy của bạn
  • Việc tải file là HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ.
  • Trang web không thu bất kỳ một chi phí nào trong việc tải file hoặc kêu gọi đóng góp nhằm mục đích duy trì trang web.
  • Xin đừng dùng file nhạc thánh ca để buôn bán kêu gọi ủng hộ hoặc nhằm mục đích khác.
  • Nếu gặp bất cứ vấn đề hoặc khó khăn trong việc tải file, xin vui lòng liên hệ qua email minhngoc.ith@gmail.com

Cùng tác giả Hiền Hoà

người cha nhân hậu

mùa thường niên
Con bước lang thang phiêu bạt như kẻ không nhà. Kiếm tìm phù hoa con đã từ chối tình Cha. Ân nghĩa bao năm, con đành phũ phàng làm ngơ. Đời buông theo những đam mê

cậy trông nơi Chúa

xuân
Còn đó những sầu đau chất chồng, và tương lai mây mờ giăng lối. Ngày tháng tâm hồn như rã rời, chỉ còn biết tựa nương Chúa thôi. Lạy Chúa, xin Ngài thương đoái nhìn

lễ dâng đầu xuân

xuân
Xin kính dâng lên Cha mùa xuân thắm tươi chan hòa, tình xuân dạt dào thiết tha, muôn người chung tiếng ngợi ca. Cung tiến lên ngai Cha rượu nho bánh thơm nương đồng

xuân đã về

mùa thường niên
Xuân đã về nguyện xin Chúa ban hy vọng. Khắp đất trời bừng lên tiếng ca chào xuân. Chào một năm mới sang, chứa chan bao điều mong ước. Xin Chúa ban mùa xuân thắm tươi niềm tin yêu chân thành.

vâng theo thánh ý

mùa thường niên
Mọi sự Chúa đã an bài, trong tình yêu quan phòng của Ngài. Vâng theo ý Ngài này hồn con an bình thư thái. Dù có chông gai, con đâu có chi e ngại. Lòng hân hoan thỏa chí

Cùng Chuyên mục mùa giáng sinh

của lễ dâng về Hài Nhi

Giang Ân
Vì Chúa quá yêu con người nên Ngài bỏ cõi trời, sinh xuống làm người trong nơi hang đá tanh hôi. Con giờ đây Chúa ơi, chẳng có chi dâng Ngài. Lòng thành con dâng tiến

theo ánh sao lên đường

Mido
Trên bầu trời cao ngàn ánh sao chiếu soi màn đêm. Có một vì sao lung linh sáng hơn ngàn sao. Đi tìm Hài Nhi nhờ ngôi sao chỉ lối đưa đường. Ba Vua đi tới thờ kính Chúa đã sinh cho đời

mừng vui lên 1

Mi Trầm
Mừng vui lên anh em vì Chúa đến làm người, Mừng vui lên anh em này là ngày cứu rỗi. Ngày Chúa đến vinh quang Người chiếu sáng nhân gian, muôn muôn người được sống vui bình an

niềm vui gia đình Kitô

Hiền Hoà
Mừng vui lễ Giáng Sinh, Gia Đình Thánh an bình. Nhìn lên gương Thánh Gia giữa mùa đông lạnh giá. Đoàn con xin Chúa ban chan hòa khắp nhân trần

Thánh Gia êm đềm

Hiền Hoà
Nguồn Tình Yêu bao la, chứa chan ân tình thiết tha. Từ Ba Ngôi Thiên Chúa xuống chan hòa Gia Đình Thánh Gia. Người Cha sống yêu thương, ôi, người Mẹ đẹp Nữ Trinh Vương
1. Tuyết rơi nhiều, từng cơn gió rét, xé nát tâm can hai người lữ hành.
Thành Bê - lem không ai tiếp đón, vì lòng bon chen, bao nhiêu toan tính.
Chúa yêu con người, bỏ chốn thiên cung sao người ngoảnh mặt, còn mãi vô tâm?
ĐK Tình thương của Chúa, ôi quá bao la, mà sao con nỡ, vô tâm không nhận ra? Trong tiết đông lạnh,
hai người lặng lẽ, tìm đâu ra chốn sinh Con Chúa Trời?
2. Ngước trông tìm, đồng hoang xơ xác, để trú qua đêm, hang lừa giá lạnh.
Thành Bê - lem, kinh đô xưa đó, giờ lại quay lưng khi Con Thiên Chúa đến trong cõi trần,
chẳng chốn nương thân, bao người khước từ, còn mãi vô tâm.
ĐK Tình thương của Chúa, ôi quá bao la, mà sao con nỡ, vô tâm không nhận ra? Trong tiết đông lạnh,
hai người lặng lẽ, tìm đâu ra chốn sinh Con Chúa Trời?