Thường niên - Chúa nhật XXX

Thánh ca hàng tuần Thường niên - Chúa nhật XXX - Năm Phụng Vụ B biên soạn theo lịch phụng vụ, chuẩn bài hát được cho phép hát trong thánh lễ
Nhập lễ:
  • Chư thánh trên trời cùng ca lên đi, nhân thế nơi nơi cùng ca lên đi. Ca lên một khúc Tân Ca, ngợi khen Thiên Chúa: Thánh, chí thánh, ngàn trùng chí thánh. Đất trời ngợp ánh quang vinh Người.
  • Con hân hoan tiến vào nhà Chúa chí nhân. Tim reo vang khúc nhạc cảm mến chứa chan. Người là Đấng chí ái cao sang. Người là Đấng con luôn yêu suốt đời trong tâm hồn, lòng tôn kính khôn cùng.
  • Trong hân hoan chúng con về đây, mang tin yêu mơ ước nồng say, cùng hợp tiếng ca tạ ơn Chúa lời thiết tha.
Đáp ca:
  • Chúa đã đối xử đại lượng với chúng nên chúng tôi vui mừng, vui mừng trong hân hoan. Khi Chúa đem những người Si - on bị bắt trở về, chúng tôi tưởng như là những người đang sống trong mơ.
  • Chúa đã đối xử đại lượng với chúng con, nên chúng con mừng rỡ hân hoan, nên chúng con mừng rỡ hân hoan. Khi Chúa dẫn tù nhân Si-on trở về ta tưởng như giấc mơ.
  • Chúa đã đối xử rất đại lượng. Bởi thế chúng tôi luôn mừng rỡ hân hoan. Khi Chúa dẫn đưa người Si-on bị bắt trở về. Trước mắt chúng tôi dường như giấc chiêm bao.
Dâng lễ:
  • Của lễ con dâng dâng về Cha bánh rượu nho lành. Của lễ con dâng dâng lên Ngài tình con bé nhỏ. Của lễ con dâng vang muôn ngàn lời ca chúc tụng.
  • Một niềm phó thác đời con trong tay Ngài. Dù là đêm dài, dù là tương lai. Một niềm phó thác đời con cho Ngài. Đừng bỏ con mồ côi gục ngã trên nẻo đời.
  • Bánh rượu này Chúa ơi như của lễ cuộc sống. Con nguyện dâng lên Chúa với những tâm tư cùng ước vọng. Bao miệt mài gắng công
Hiệp lễ:
  • Khi ngắm trăng sao trên bầu trời thì con càng xác tín hơn Ngài là Thiên Chúa Toàn Năng và là Thiên Chúa Yêu Thương. Chúa di! Xin mở mắt tâm hồn con
  • Người mù thành Giê - ri - cô ngồi ăn xin ở bên vệ đường. Người mù thành Giê - ri - cô vừa nghe Chúa anh kêu lên rằng: Lạy Thầy con vua Đa - vít xin hãy xót thương đời tôi.
  • Ngồi bên vệ đường người mù lòa xin chút tình thương. Kìa Chúa đồng hành cùng đoàn người tiến về phía trước. Khi ấy người mù bên vệ đường nhận ra Chúa.
  • Một chiều năm xưa tại thành Giê - ri - c.ô Chúa đã ra đi với môn đệ của Ngài Người mù ăn xin kêu lên khi nghe thấy Ngài: "Hỡi con Đa-vít nguyện xin thương xót đời tôi".
Kết lễ:
  • Mẹ Maria đẹp tươi như bình minh chiếu rạng ngời Vầng trăng lung linh trời đêm so với Mẹ còn kém xa.
  • Đường đi có Chúa gian nguy ta có lo chi. Đường đi có Chúa đau thương ta quyết ra đi. Ta luôn hăng hái lên đường chông gai nguy khó coi thường
  • Một tràng hoa Mân Côi hương thơm ngào ngạt thắm ân tình,từng lời kinh sốt mến xin dâng về Nữ Vương hiển vinh.