Thường niên - Chúa nhật XIV

Thánh ca hàng tuần Thường niên - Chúa nhật XIV - Năm Phụng Vụ B biên soạn theo lịch phụng vụ, chuẩn bài hát được cho phép hát trong thánh lễ
Nhập lễ:
  • húng con về nơi đây dâng ngàn tiếng ca, chúng con về nơi đây để tạ ơn Thiên Chúa. Qua bao tháng năm mong chờ, say sưa thánh ân vô bờ
  • Ca lên đi thần thánh trên thiên đình hiển vinh, mừng Chúa yêu thương trần gian đến muôn ngàn đời. Ca lên đi, chúc tụng Chúa cả uy quyền
Đáp ca:
  • Mắt chúng con nhìn vào Chúa tới khi Ngài thương xót chúng con Chúa ơi. Con ngước mắt hướng lên nhà Chúa, Ngài ngự trên nơi cõi trời cao
  • Mắt chúng con nhìn lên nhan Chúa, cho tới khi Người thương xót chúng con. Con ngước mắt trông lên, nhìn vào Thánh Nhan ngàn trùng cao vút.
  • Con ngước mắt lên nhìn Chúa, Ngài ngự trị nơi cõi cao xanh. Kìa như mắt người nam tôi tớ, nhìn vào tay các vị chủ ông.
Dâng lễ:
  • Như dòng nến trôi trên bàn thờ, tâm hồn con lâng lâng niềm cảm mến vô bờ. Xin tiến dâng đây con tim ươm bao ước vọng. Hằng muốn sắt son một đời mến yêu
  • Của lễ toàn thiêu con dâng về Cha từ ái. Thánh hóa lễ dâng cho xứng cân dâng về Chúa Trời. Này rượu nho bánh miến con nguyện dâng lên lòng thành tín. Xin liên kết tâm hồn chúng con
  • Này đây bông lúa mới, với đây chùm nho tươi. Hoa màu ruộng đồng còn đang ngát hương thơm nồng. Cùng lao công sớm tối, tháng năm đầy lo toan
Hiệp lễ:
  • Người ta không tin vì thấy Chúa quá bình thường, vì thấy Chúa quá thân quen, Chúa quá nghèo hèn xem như mọi người. Xin cho con đừng bị đóng khung
  • Ngước mắt nhìn, nhìn lên đỉnh núi, tôi nhủ thầm ai đâu người sẽ cứu giúp tôi
  • Lang thang trên dòng đời niềm tin con nay như úa phai. Lê đôi chân miệt mài tình yêu dường như nay vụt tắt. Bao năm con phụ tình thờ ơ quên Chúa vẫn yêu thương
  • Có bao lần đời con say men trụy lạc lợi danh tiền bạc xa Ngài và thiếu Ngài con tim lạnh lùng tin yêu mờ nhạt. Ðó chính là thời gian con đi lạc đường
  • Đường đi có Chúa gian nguy ta có lo chi. Đường đi có Chúa đau thương ta quyết ra đi. Ta luôn hăng hái lên đường chông gai nguy khó coi thường